365 ngày hôn nhân- phần 10

Chương 41: Ngày 2 tháng 1 – Chia tay
 
Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nở nụ cười tà mị: “Kiều Nhi! Bình thường phụ nữ Lôi Tuấn Vũ tôi đã chơi đủ rồi mới có tư cách chọn đàn ông khác! Cô nói xem, nếu tôi truy cứu chuyện này… cô ở trong phòng của tôi, dụ dỗ quyến rũ huynh đệ của tôi…”
 
“Gì chứ… Quyến rũ… Em không có…” Kiều Nhi quá sợ hãi! Anh ta sao lại biết được? Không phải lúc nãy khi mới bước vào anh ta đã thực sự rất tức giận sao?
 
“Cút!” Lôi Tuấn Vũ đột ngột cắt ngang, giọng nói không một chút độ ấm.
 
“Vũ…”
 
“Bang” một tiếng, cái tát của Lôi Tuấn Vũ thẳng tay quét qua, Kiều Nhi như nhìn thấy ngàn sao.  Cô nàng quỳ sụp xuống đất, ôm lấy chân Lôi Tuấn Vũ, khóc lớn : “Vũ! Là anh ta ép buộc em! Không phải em tự nguyện! Anh phải tin em!”
 
Lôi Tuấn Vũ nắm tóc cô giật ra phía sau, ghé mặt lại gần cười nham hiểm nói: “Huynh đệ của tôi, so với cô tôi hiểu rất rõ! Tôi ở ngay bên ngoài, nếu cậu ấy ép buộc cô, cô có thể kêu, tôi chắc chắn sẽ nghe được! Chỉ sợ là cô thực hưởng thụ đi! Cô hẳn là biết quy tắc trò chơi của tôi. Cút!” Rút chân về, Lôi Tuấn Vũ không chút lưu tình đứng lên, quay lưng về phía Kiều Nhi.
 
“Em không dám kêu, em sợ cha mẹ anh nghe được…” Kiều Nhi giọng nói uất ức, dường như thật sự đáng thương…
 
Cô còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lớn tiếng cắt ngang: “Cô còn có mười giây để rời khỏi căn phòng này! Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa! Mười, chín, tám, bảy…”
 
Kiều Nhi còn muốn giải thích thêm, lại phát hiện thái độ của Lôi Tuấn Vũ căn bản không có ý muốn dịu đi, mà cái tên Cổ Dương kia còn lộ ra vẻ mặt đang xem kịch vui. Cô lập tức hiểu rõ vị trí của mình trong lòng hai người đàn ông này. Chớp nhoáng đứng lên, Kiều Nhi lấy va li ra, mở tủ quần áo, quơ vội vài bộ quần áo, nhét vào va li, lại nhanh chóng khoác lên một bộ, liền mở cửa chạy vọt ra ngoài.
 
Không đến ba giây, hai người đã nghe được “oành” một tiếng, cửa sập lại. Kiều Nhi hiển nhiên đã rời đi! Mà trùng hợp Lôi Tuấn Vũ cũng vừa đếm tới “Một”! Trong phòng yên lặng như tờ. Cổ Dương miệng huýt sáo, bắt đầu dậy mặc quần áo.
 
“Bỏ qua, Cổ!” Giọng nói rất bình tĩnh.
 
“Mình biết!” Câu trả lời có chút hờ hững.
 
“Cậu thật sự đúng là dám làm hả?!” Trong giọng nói còn có tia tức giận.
 
“Dạy dỗ cô ta một chút thôi! Phụ nữ chủ động mình từ trước đến giờ đều không ham!” Tiếng cười khẽ vẻ chán ghét, “Có điều, mình phát hiện ra một bí mật… cậu thế mà cũng đánh phụ nữ!”
 
“Sau này việc của tôi cậu bớt nhiều chuyện đi!” Dù sao cũng là phụ nữ của mình, để cho người khác động vào, trong lòng anh vẫn không được thoải mái!
 
“Loại phụ nữ này mà cậu cũng có thể coi trọng được, Vũ! Mắt cậu không phải là có vấn đề rồi chứ?! Muốn mình giới thiệu cho cậu một cô người mẫu không?” Cổ Dương trêu chọc nói.
 
“Được rồi! Không cần mượn đến cậu làm mối! Cậu nhớ đấy, chỉ có một lần này thôi, nếu còn có lần sau nữa, tôi tuyệt đối không tha cho cậu đâu!” Lôi Tuấn Vũ lớn tiếng cảnh cáo nói.
 
“A! Lần sau có cho mình người phụ nữ của cậu, mình cũng không thèm! Quá nhàm chán! Ngực lớn vô vị, ham cái của ấy sẽ ngày càng ngu ngốc!” Cổ Dương không quên bóng gió nói móc thêm một câu.
 
Đột nhiên, bên ngoài có tiếng đập cửa “Bang bang!” vang lên, theo sau đó là giọng nói lo lắng của Tử Tình: “Tuấn Vũ? Tuấn Vũ! Mở cửa ah! Kiều Nhi tiểu thư vừa chạy như điên ra ngoài! Anh mau đi xem một chút đi! Tuấn Vũ?”
 
Lôi Tuấn Vũ đưa tay mở cửa phòng, Lãnh Tử Tình ở bên ngoài không kịp chuẩn bị tâm lý, lập tức bị bất ngờ khiến cả người ập vào, bịch một tiếng, ngã nhào trên mặt đất, không may còn vô tình đá trúng cái thùng rác đổ lăn ra!
 
“A!” Lãnh Tử Tình xấu hổ, ngẩng đầu nhìn tình trạng trong phòng, khuôn mặt đỏ bừng vì mình vừa bị ngã sấp.
 
Lôi Tuấn Vũ tròn mắt nhìn xuống, cô ấy rốt cuộc có phải người bình thường không vậy?! Làm sao mà chỉ mới thế đã ngã sấp xuống rồi?! Cô có phải là bị thiếu dinh dưỡng gì không?
 
Ngược lại, Cổ Dương không nín được cười, nói: “Ha ha, Tử Tình, em không sao chứ?”
 
Chương 42: Ngày 2 tháng 1 – Đồ nghề
 
Ngược lại, Cổ Dương không nín được cười, nói: “Ha ha, Tử Tình, em không sao chứ?”
 
Lãnh Tử Tình nở nụ cười yếu ớt: “Không sao, không có việc gì… Kiều Nhi tiểu thư, cô ấy…”
 
“Là tôi bảo cô ta đi!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên giải thích.
 
A? Anh ta bảo cô ấy đi? Có ý gì vậy? Ánh mắt hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ cùng Cổ Dương ở trên giường, đảo qua đảo lại giữa hai người! Làm sao thế? Cãi nhau à? Chia tay? Ai da! Liên quan gì đến cô đâu!
 
Lãnh Tử Tình bỗng nhiên nhớ tới chính mình bị ngã vẫn còn ngồi dưới đất, vội vàng chống tay muốn đứng dậy. Đột ngột dừng lại, trên tay cô có cái gì đó dính dính, làm cho cô không khỏi kinh ngạc nhướn mày. Theo ánh mắt cứng ngắc của cô, hai người đàn ông cũng nhìn về phía tay cô!
 
Shit!
 
Cổ Dương nhìn trừng trừng, ôi trời! Cái kia là… Cô ấy thật đúng là ông bà ông tổ! Khuôn mặt màu đồng không khỏi lại nhuộm thêm một chút đỏ nữa!
 
Lãnh Tử Tình sau một giây liền nhận ra vật đang dính dính ở tay mình. Chính là cái “thứ kia”! Một cảm giác buồn nôn lập tức liền nhảy lên đến tận cổ họng! Biến thái! Vậy mà vẫn còn hơi ấm nữa chứ! Cô áp chế tức giận, thân mình run run đứng lên, bàn tay căn bản là còn không dám khép lại. Đôi mắt khinh thường bất ngờ bắn về phía Lôi Tuấn Vũ, nhìn anh giống như là quái vật, sau đó giọng nói không chút sợ hãi tuôn ra: “Tuấn Vũ, về sau để ý kỹ “đồ nghề”[1] của anh, đừng để cho bọn chúng “chạy” lung tung!”
 
Dứt lời, Lãnh Tử Tình dùng bàn tay kia không bị dính bẩn “này nọ”, dứt khoát mở cánh cửa ra, lập tức biến mất!
 
“Ha ha, ha ha!” Trong phòng nổ ra tràng cười ầm ĩ! Còn có tiếng chửi của một người đàn ông nào đó.
 
“Vũ, về sau để ý kỹ “đồ nghề” của cậu, hả?” Cổ Dương học theo giọng điệu quái gở của Lãnh Tử Tình, trêu chọc nói.
 
“Cậu im đi!” Mặt Lôi Tuấn Vũ đen sì! Đồ nghề? Mệt cô có thể nghĩ ra! Lại nói, anh trừng mắt nhìn cái tên vui sướng khi thấy người gặp họa kia, là kiệt tác của cậu ta đấy có được không?!
 
“Cổ? Nếu tôi không có mất trí nhớ, thì hình như cái vật ghê tởm khiến người nào đó buồn nôn kia là từ thân thể của cậu lấy ra đấy?” Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi nói. Vừa rồi rõ ràng anh là người phải chịu oan. Không biết như thế nào, chính là anh phải nén giận một hồi. Có điều anh cũng không nghĩ muốn giải thích gì, loại chuyện này anh không cần thiết phải giải thích với cô gái nhỏ kia. Huống chi, anh cũng sử dụng cái vật ấy. Phỏng chừng về sau cũng có thể bị cô phát hiện vào lúc nào đấy. Lúc này cái của Cổ xem như là kinh nghiệm cho cô đi!
 
“Vũ? Đây là phòng của cậu. Mình không thừa nhận. Tử Tình của cậu làm sao lại nghĩ tới lên đầu mình được? Ha ha ha!” Cổ Dương ngang ngược cười ầm ĩ, còn cố tình vặn thân người duỗi cái lưng mỏi, lắc đầu nói: “Vũ? Mình thực sự nghi ngờ gu thẩm mỹ của cậu! Loại phụ nữ không biết liêm sỉ như Kiều Nhi sao mà cậu cũng nhìn được?! Mà mình nói cho cậu biết: của cô ta là đồ giả đấy!” Cổ Dương làm một cử chỉ phóng đại ở trước ngực: “Cậu tung hoành tình trường nhiều năm như vậy, cảm giác thật hay không thật mà không phát hiện ra à? Mình suýt chút nữa thì ói ra luôn! Nếu không phải cô ta bám riết cầu xin mình không buông, cậu nghĩ là “đồ nghề” của mình và cậu có thể tùy tiện để ai nhìn thấy cũng được sao?”
 
Sắc mặt Lôi Tuấn Vũ tối sầm, còn chờ cậu ta nói cho mình? Anh sao mà lại không biết ngực của cô ta đã bơm thêm này nọ chứ, chẳng qua anh chỉ để ý cảm giác lúc ôm trong tay, còn cô ta làm gì thì mặc kệ! Tên tiểu tử này đã được lợi rồi còn khoe mẽ!
 
“Tiểu tử cậu chán sống rồi có phải không?!” Lôi Tuấn Vũ nheo mắt nguy hiểm, khí thế cả người như muốn băm vằm Cổ Dương thành trăm mảnh!
 
“Ha ha ha! Sớm biết rằng hương vị của cô ta buồn nôn như thế, mình có khi thà ăn luôn Tử Tình của cậu còn hơn!” Cổ Dương cười ha ha, nhanh chóng theo cánh cửa thông đi vào phòng Lãnh Tử Tình, để lại Lôi Tuấn Vũ với vẻ mặt căm phẫn.
 
Shit! Lôi Tuấn Vũ chửi ra tiếng. Ăn luôn Tử Tình? Nghĩ đến điều đó, anh lập tức rùng mình. Cái dáng người kia làm thế nào có thể khơi lên dục vọng chứ?! Hừ! Cổ chết tiệt! Quên đi, anh lại đổi bạn giường khác là được. Đột nhiên, nhìn thấy cái vật ghê tởm kia trên mặt đất, một tiếng hét rống lên: “Cổ Dương!!! Quay lại mang “đồ nghề” của cậu đi ngay!”
 
Chương 43: Ngày 3 tháng 1 – Tiểu thuyết
 
Một ngày mới rốt cuộc cũng tới. Lãnh Tử Tình kéo mở rèm cửa, nhìn bầu trời bên ngoài. Oa! Có tuyết rơi! Nhẹ nhàng mềm mại, những bông tuyết nhỏ rơi xuống, rồi biến mất không chút dấu vết. Bầu trời âm u, nhưng bởi vì có màu trắng tinh khiết của tuyết, nên lại có cảm giác trong trẻo. Lãnh Tử Tình không nén được một phút hứng chí, đưa tay vẽ một vòng nhỏ lên cửa kính, ha ha, thật lạnh.
 
Cuối cùng tuyết cũng rơi! Lãnh Tử Tình thích nhất cảm giác đi bộ trong tuyết, lắng nghe tiếng rào rạo của từng bước chân, tâm trạng cô sẽ vô cùng vui vẻ! Có điều, Lãnh Tử Tình nhìn ra ngoài cửa sổ, trận tuyết này e là vẫn chưa đủ. Bây giờ mới là tháng giêng, sẽ thường xuyên có những trận tuyết rơi nhỏ như vậy. Tuy thời tiết ở miền bắc bốn mùa rõ rệt, nhưng vài năm trở lại đây, ít có cơ hội được thấy những trận tuyết lớn.
 
Nhẹ nhàng ra khỏi phòng, Lãnh Tử Tình nhìn quanh một lượt tầng trên lẫn tầng dưới, cả phòng khách lẫn phòng bếp đều không có người. Tốt lắm, cuối cùng cũng đều đi hết rồi. Ngày hôm qua, cô gần như rửa tay suốt nửa giờ đồng hồ. Sau đó tự nhốt mình trong phòng, kiên quyết không để ý đến những việc bên ngoài. Mặc dù nghe thấy có âm thanh và tiếng nói chuyện ngoài cửa, nhưng cô chỉ đơn giản lấy bông gòn nút hai lỗ tai lại! Miễn là bọn họ không gọi cô, cô sẽ không chủ động xuất hiện trước mặt họ! Nhất là lại nghĩ đến cái thứ ghê tởm kia, dạ dày cô lại có cảm giác nôn nao, rất khó để đè nén xuống!
 
Thở dài cái thượt, tâm tình của cô đột nhiên tăng cao, cơ thể đang căng thẳng cũng nhẹ nhàng dịu xuống. Bụng bắt đầu réo thầm, làm bữa sáng ăn trước đã. Liếc nhìn đồng hồ một chút, đã gần mười giờ rồi. Vậy gộp bữa trưa vào ăn cùng luôn cũng được.
 
Vui vẻ đeo tạp dề lên, Lãnh Tử Tình cảm thấy cuộc sống không gò bó, không trói buộc này thật thoải mái. Trước đây sống ở nhà, rất khó có cơ hội để thực hành tay nghề. Bình thường cô sẽ đều chỉ xem công thức trên mạng, sau đó khoa tay múa chân trong không khí, như vậy đã hoàn thành vô số món ngon. Cô từng mong ước một cuộc sống hàng ngày được xuống bếp nấu ăn, hôm nay rốt cuộc cũng đã linh nghiệm!
 
A? Có nên nghe một chút nhạc không nhỉ? Lãnh Tử Tình vội vàng chạy ra phòng khách, nghe nhạc gì bây giờ? Nhạc nhẹ? Nhạc cổ điển? Rock? Không không không! Nghe cái gì đây? Lãnh Tử Tình không khỏi hứng chí trong lòng, thật giống như vụng trộm rất vui vẻ vậy.
 
Đúng rồi! Lãnh Tử Tình lập tức chạy về phòng, mở trình duyệt ra truy cập vào mạng, click vào mục yêu thích, chọn bài hát đã nghe không dưới một nghìn lần, “Truyền kỳ” của Vương Phi. Thực ra, cô là một người rất nhạy cảm với âm nhạc, có rất nhiều loại nhạc mà cô yêu thích. Mặc dù khả năng ca hát không tốt lắm, nhưng lại rất thích thưởng thức âm nhạc. Bài hát này của Vương Phi đã thịnh hành từ lâu lắm rồi. Bình thường, cô cũng không thường xuyên theo dõi nhạc mới, cũng không có thần tượng ngôi sao nào cả. Chính là trong một lần ngẫu nhiên trao đổi với độc giả, có người đã nhắc tới ca khúc Truyền kỳ này, cô liền nghe thử, nghe xong đã bị giai điệu trong trẻo, đầy tình cảm này thu hút. Mặc dù bài hát này cho đến giờ cô vẫn không thể hát được từ đầu đến cuối, nhưng tâm hồn cô đã lạc vào thế giới bồng lai tiên cảnh ấy vô số lần!
 
Nghe tiếng hát trong trẻo truyền lại từ phòng khách, tâm trạng Lãnh Tử Tình thật tốt, khe khẽ ngâm nga theo. Mang theo niềm vui như thế, cô nhanh chóng đập hai quả trứng gà, thái nhỏ hành, đánh cùng bột mì… Hai chiếc bánh trứng hành băm khiến người ta thèm nhỏ dãi hoàn thành xong. Lãnh Tử Tình tắt lửa, bưng hai chiếc bánh ngon tuyệt, đưa lên mũi, cúi đầu hít lấy mùi thơm, nhắm mắt hòa mình trong cảm xúc:
 
“Nhớ anh khi anh ở chân trời,
 
Nhớ anh khi anh ở trước mắt,
 
Nhớ anh khi anh ở trong tâm trí em,
 
Nhớ anh khi anh ở trong trái tim…”
 
Khi tình yêu đến đoạn sâu sắc, Lãnh Tử Tình dường như thấy món bánh trứng vui vẻ nhảy vào trong miệng mình… Một tiếng cười trêu chọc vang lên. Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở bừng mắt, sợ tới mức giật bắn mình, suýt chút nữa để nghiêng làm rơi mất tác phẩm trong tay cô…
 
Chương 44: Ngày 3 tháng 1 – Bánh trứng
 
Một tiếng cười trêu chọc vang lên. Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở bừng mắt, sợ tới mức giật bắn mình, suýt chút nữa để nghiêng làm rơi mất “tác phẩm” trong tay cô… Chiếc khay đựng bánh trứng kia ở giữa không trung chông chênh qua lại, chỉ một chút nữa sẽ đổ ụp xuống. Nói thì chậm nhưng xảy ra lại rất nhanh, một cánh tay mạnh mẽ nhanh chóng tiếp qua, vững vàng đỡ được chiếc khay đang chuẩn bị tiếp đất, hai chiếc bánh cũng nhờ thế mà qua được “cuộc phiêu lưu”, trở về yên ổn giữa khay.
 
Cổ… Cổ Dương? Anh ta không có ra khỏi nhà?!
 
“Tử Tình, tuy rằng giọng hát của em không được êm tai lắm, nhưng mà hương vị của chiếc bánh này thực sự là rất ngon!” Cổ Dương nghiêng người dựa ở cạnh cửa, trong ánh mắt tràn đầy ý cười, nhưng lại hất hất đầu, nhìn chằm chằm vào hai chiếc bánh ở giữa khay.
 
Lãnh Tử Tình đột nhiên ngộ ra, tên này đang muốn cướp đồ ăn của mình! Sao có thể như vậy được?! Chưa nói tới ngày hôm qua anh ta thì được ăn cơm do cô làm, mà chính cô thì toàn bộ những gì ăn được đều đã bị nôn ra hết. Bây giờ, người đang đói khát phải là cô chứ! Cô nhanh chóng vươn tay lấy lại chiếc khay bánh, nhưng phát hiện Cổ Dương căn bản không hề có ý muốn buông lỏng tay. Vì thế hai người cùng giữ chiếc khay đồ ăn một lúc, cứ như vậy giằng co qua lại.
 
Lãnh Tử Tình thử dùng thêm sức, nhưng đều phí công vô ích. Cô giả bộ cười nói: “Cổ Dương, anh mới ra ngoài về à? Có phải là buổi trưa định ra ngoài ăn không?”
 
Cổ Dương bỗng buồn cười nhìn vẻ hài hước của cô: “Em đùa gì vậy? Anh vừa mới rời giường, ngày hôm nay cuối cùng mới khôi phục được hết bị chênh lệch múi giờ! Bánh này để cho anh có bữa ăn ngon trước đi, em lại làm lại cái khác!”
 
Hai tay đột nhiên bị hẫng, Lãnh Tử Tình bất lực nhìn Cổ Dương đoạt đi món ngon. Trời đất ơi! Sao lại có người như vậy chứ?! Anh ta sao có thể cướp mất đồ ăn của cô! Lãnh Tử Tình nhanh chóng chạy ra phòng ăn nhìn, hay thật! Cổ Dương đã bắt đầu thưởng thức món ăn ngon của cô rồi, vừa ăn còn vừa nhắm mắt, lắc lắc đầu, tấm tắc khen ngợi. Lãnh Tử Tình không khỏi nắm chặt tay thành nắm đấm, căm giận quay trở vào phòng bếp. Hít một hơi thật sâu, mình nhịn! Bánh mỳ, sẽ có! Cổ Dương, rồi sẽ đi! Cố lên! Cô nhanh chóng đập một quả trứng, dừng một chút, lại đập thêm một quả nữa. Nhỡ đâu cái tên kia lại cướp đồ ăn của cô tiếp thì sao, không phải là cô sẽ chết đói à. Không lâu sau, Lãnh Tử Tình đã làm xong thêm bốn chiếc bánh trứng mới. Lúc này, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, cầm lấy đôi đũa, ăn luôn ngay ở trong bếp. Nhưng vì quá nóng vội mà bỏng cả đầu lưỡi. Quỷ tha ma bắt! Sao lại xui thế này chứ!
 
“Tử Tình? Có sao không vậy?” Đúng lúc này, tiếng Cổ Dương trùng hợp lại vang lên từ phía sau.
 
“A, không sao!” Lãnh Tử Tình hận không thể cắn đứt lưỡi mình luôn, ngu ngốc! Cô đành phải ủ rũ bê khay bánh trứng đi ra phòng ăn.
 
Lãnh Tử Tình bất lực nhìn Cổ Dương ngay cả thổi cũng không thổi, ăn ngay lập tức, trong lòng nguyền rủa sao mà anh ta không bị nóng bỏng lưỡi luôn đi?!
 
“Em không ăn à?” Cổ Dương ăn xong chiếc bánh thứ tư, vẫn chưa có ý sẽ dừng lại, tiếp tục cầm thêm một chiếc nữa.
 
Mắt thấy bánh trứng của cô sắp sửa bị ăn sạch, Lãnh Tử Tình vội vàng nói: “Ăn chứ!”
 
Không chút do dự cầm lấy chiếc bánh cuối cùng, Lãnh Tử Tình bắt đầu ăn như hổ đói. Làm gì còn thời gian để ý đến đầu lưỡi mình như thế nào, hiện tại chỉ có cơn đói cồn cào, tất cả đều là phù du hết!
 
Cổ Dương buồn cười nhìn Lãnh Tử Tình, đột nhiên phát hiện cô gái nhỏ này thật thú vị. Ở bên cạnh cô đều luôn xuất hiện những chuyện kỳ lạ, hơn nữa, cô còn rất kiên cường và nghiêm túc làm việc chăm chỉ! Nhất là, tay nghề nấu ăn của cô thực sự quá tốt! Anh đang nghĩ có khi trong khoảng thời gian về nước này sẽ ở nhà Lôi Tuấn Vũ ăn chực luôn. Khóe miệng không kìm được khẽ nhếch lên, mà ngay chính bản thân anh cũng không hề hay biết…
 
Chương 45: Ngày 3 tháng 1 – Phiên bản giọng nam
 
“Em thích bài Truyền kỳ này của Vương Phi à?” Ăn uống no nê xong, Cổ Dương nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, thuận tay lật giở xem cuốn sách gần đó. Đời sống tinh thần của Lôi Tuấn Vũ bình thường thật là phong phú, quyển sách này hình như là viết về triết học.
 
“Anh cũng biết bài này? Xem ra là tôi thực sự lạc hậu rồi!” Lãnh Tử Tình lắc đầu cười. Ngay cả một đại nam nhân thế này cũng biết. Ai! Có phải là cô đã ru rú ở nhà quá lâu rồi không?!
 
“Chẳng qua là có nghe qua chút thôi! Vương Phi thể hiện quả thực rất hay, nhưng anh giới thiệu em nên nghe thử phiên bản giọng nam, sẽ có một cảm nhận hoàn toàn khác.” Cổ Dương vui vẻ nói.
 
“A? Còn có phiên bản giọng nam sao?” Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở to mắt.
 
“Ha ha!” Cổ Dương cười khẽ, xem ra cô thật sự không theo dõi tin tức của các ngôi sao. Tin tức này thực ra đã không còn là tin mới gì nữa. “Truyền kỳ” nguyên bản chính là giọng nam, chẳng lẽ cô không biết sao?
 
“Em có thể đi hỏi Vũ, cậu ta mà hát, chỉ sợ là em sẽ yêu ngay cậu ta luôn!” Vẻ mặt Cổ Dương cường điệu, thần bí nhìn cô.
 
“Tuấn Vũ? Hát á? Tuấn Vũ mà cũng hát sao?” Lãnh Tử Tình không thể tin được, nhìn anh cảnh giác, như thế nào mà lại cảm thấy như anh ta đang trêu chọc cô chứ.
 
“Ha ha, anh không lừa em đâu! Giọng hát của Vũ quả thực là rất êm tai! Được rồi, Tử Tình, buổi tối anh sẽ về ăn cơm. Nhớ để phần cho nhanh nhiều vào nhé.” Cổ Dương nói xong, đứng lên mặc áo khoác, vẫy vẫy tay liền rời đi.
 
Lãnh Tử Tình đứng nghệch ra, nghiêng đầu tưởng tưởng bộ dáng Lỗi Tuấn Vũ hát “Truyền kỳ”. Nhất thời, cả người rùng mình, ôi trời! Lạnh thật! Anh ta lại hái bài này sao? Rõ ràng nhiệt độ trong phòng rất ấm, nhưng không hiểu sao cả người Lãnh Tử Tình đều muốn run. Đùa cái gì chứ?! Nghĩ đến việc anh ta sẽ hát, cô giống như là đứng ngoài trời giữa mùa đông bị người ta dội một xô nước vậy, lạnh từ đầu đến chân.
 
Hôm này thời gian khá dư dả, Lãnh Tử Tình có thể tĩnh tâm bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết mới. Ý tưởng truyện này là cô đột nhiên nảy ra. Chính mình sẽ là nhân vật chính của truyện, “365 ngày hợp đồng hôn nhân”. Có thể đem những điều chính bản thân mình đã trải qua viết lại, có lẽ là cũng rất có yếu tố ly kỳ đi. Nhưng mà cô vẫn nên cẩn thẩn, ít nhiều “gia công chế biến” thêm một chút, vì cô cũng khá lo lắng, sau một năm nữa khi cuốn sách xuất bản, nhỡ đâu có thể sẽ có người nào đó đi tìm tòi, bới móc. Nếu vậy không phải là kết cục của cô sẽ thảm lắm sao?! Ha ha, vì vậy ở phần giới thiệu vắn tắt, cô không quên bổ sung thêm một câu: Câu chuyện này hoàn toàn chỉ là hư cấu, bất kỳ sự giống nhau nào cũng đều chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên!
 
Đang viết, biểu tượng hình chiếc đầu của Quyên Tử bỗng nhấp nháy không yên.
 
Quyên Tử: Tử Dạ, có đấy không?  Sao cậu không cho mình biết số điện thoại di động của cậu chứ, làm mỗi lần mình tìm cậu đều mệt muốn chết, thật đấy…
 
Quyển Tử liên tiếp gửi đi vô số biểu tình, từ lo lắng, sốt ruột, cho đến nổi điên. Lãnh Tử Tình rốt cuộc cũng tốt bụng trả lời: Cậu cần làm gì thì làm đi, gửi cho cậu này…
 
Quyên Tử lập tức liền vui vẻ phát ra biểu tượng kinh ngạc, cô chưa từng tưởng tượng rằng Tử Dạ sẽ trả lời tin nhắn của mình vào ban ngày. Đây thực sự đúng là phá lệ lần đầu tiên. Tử Dạ bình thường đều chỉ online vào buổi tối.
 
Lãnh Tử Tình: Cậu xem có phù hợp hay không. Mình đã cố gắng hết sức rồi! Nếu còn không phù hợp nữa thì cậu cũng chỉ có thể tự mình chỉnh sửa thôi.
 
Lãnh Tử Tình bày ra vẻ cậu tự xem đi. Cô sẽ không làm lại vụ này. Nếu đối phương mà không hài lòng, cô sẽ không làm lại nữa.
 
Đầu kia trầm mặc thật lâu, hồi sau phát ra một biểu tình ôm hôn! Lãnh Tử Tình mỉm cười, xem ra ngày mai trên trang web sẽ thấy nổi lên hình tượng nữ nhân vật hoạt hình mới, một cô gái xinh đẹp với chiếc bình hoa tương xứng, bộ váy áo không cổ và hình hoa văn bên má sẽ làm điên đảo thị trường phụ kiện đang thịnh hành.

Bài viết khác